BIỂN BÌNH YÊN!

0
494

Con nay về vùng đất mặn quê cha

Thả hồn thương đu đưa cùng gió biển

Theo kí ức tuổi thơ con trổi dậy

Nổi nhớ ngày nào ta cùng biển lớn khôn

Con về rồi,

Ơi! đất mẹ bình yên

Nơi đầu sóng, ngọn gió luôn thoát hiểm

Nơi đây có con thuyền cha neo đậu

Mỗi khi trời gió lớn chẳng ra khơi

Con nghe mùi gió mặn lắm biển ơi!

Biển thổi gió rát cay trên khóe mắt

Nhưng ấy thế không tài hờn biển được

Vì biển là hơi thở của đời con!

Cho con về thăm lại tuổi thơ con

Tụm bảy tụm ba chơi trò trên biển

Trưa quá nắng miệng còn đằm vị mặn

Mẹ gọi về, cho con chút nữa thôi

Cho tôi về thăm lại tuổi thơ tôi

Để nũng với Ba, để hờn với Mẹ

Để được biển ôm vào lòng đợi

Thổn thức nổi niềm nhớ quá biển ơi!

Tác giả: Tố Tố

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here