Thanh xuân của tôi nợ mẹ ngàn lời xin lỗi

1
506

Đôi khi con ước chỉ một lần thôi được ăn cơm mẹ nấu, những ngày đau ốm kiệt quệ như thế này con vẫn nhớ mãi hình ảnh mẹ khóc bưng tô cháo nóng ngồi bên. Con giờ đã có thể làm ra tiền có thể mua cho mẹ mọi thứ nhưng chưa một lần con có cơ hội làm điều đó, giờ con có thể chạy xe con đã chạy qua bao nhiêu hành trình nhưng chưa một lần được chở mẹ sau lưng.


Vào những năm đầu của thanh xuân phơi phới, con mang hành trang bước vào ngôi trường chuyên nghiệp và sống cuộc sống xa nhà, xa quê hương, xa xóm nghèo cơ cực và xa vòng tay che chở của ba mẹ. Những ngày đầu đối với con vô cùng vất vả, tự mình thích nghi với môi trường mới, tự mình chống chọi với nỗi nhớ nhà và nhất là nhớ mẹ.

Ngày nghe tin mẹ bệnh phải đi Sài Gòn để chữa trị con đâu biết rằng từ cái ngày ấy người mẹ xinh đẹp của con phải chống chọi với căn bệnh quái ác như thế nào. Sau này khi mẹ mất, dì kể mỗi lần con gọi về mẹ vẫn bắt máy dù đang mệt không thể thở, nén cơn ho đau đớn để con an lòng.

Mẹ biết không, ngày nghe tin mẹ mất, con đứng đơ ra nhìn ba òa lên khóc. Cái giây phút đó con đã biết thế giới của mình đã sụp đổ hoàn toàn rồi, con cũng ý thức được từ đây không còn ai an nhiên ôm con vào lòng gọi “Hai của mẹ!”, không còn ai la rầy rằng không biết chăm việc nhà cũng không còn ai hứa hẹn những hôm đi chợ huyện và đau xót hơn là không còn ai để mỗi khi về nhà con gọi hối hả “Mẹ ơi!”.

Cho đến bây giờ và mãi sau này điều con hối hận nhất là quảng thời gian khó khăn ấy của mẹ con chưa từng ở bên bầu bạn, chưa từng pha cho mẹ cốc sữa hay bóc cho mẹ viên thuốc, tàn nhẫn hơn lúc mẹ lâm chung con cũng chẳng thể tiếp cho mẹ động lực cuối cùng. Ngày mẹ ra đi chắc mẹ vẫn nghĩ con chưa hề biết căn bệnh của mẹ, chắc mẹ sẽ an yên khi nghĩ đứa con gái yếu đuối không phải đau thương quảng thời gian trước đó. Đến khi lìa đời mẹ vẫn suy nghĩ mọi cách để làm chị em con không tổn thương.

Mẹ xa gia đình mình, xa chị em con đã gần 8 năm rồi, con đã bước qua tuổi 26, cái tuổi cho một sự trưởng thành chín muồi cũng là cái tuổi quay về gặm nhấm những đau thương chưa từng cũ. Đôi lúc bắt gặp hình ảnh gia đình bạn con, chúng khoe cái áo mới mua cho mẹ, khoe mẹ mới kể chuyện xóm nhà cho tụi nó nghe hay đơn giản thôi là nói bâng quơ sáng nay mẹ chúng mua gì ăn sáng thì con tưởng chừng như mình lại sắp gục ngã như 8 năm về trước. Con không dám tưởng tưởng mình sao có thể sống tiếp và trưởng thành sau cái ngày tàn khốc đó, rồi mình sẽ thế nào khi mai này theo chồng mà trước ngày cưới không có mẹ ở bên. Đó quả thật là nỗi sợ hãi ám ảnh cả tuổi trẻ của con, ám ảnh đến tang thương như cái ngày mẹ buông tay con mà đi mãi.

Đôi khi con ước chỉ một lần thôi được ăn cơm mẹ nấu, những ngày đau ốm kiệt quệ như thế này con vẫn nhớ mãi hình ảnh mẹ khóc bưng tô cháo nóng ngồi bên. Con giờ đã có thể làm ra tiền có thể mua cho mẹ mọi thứ nhưng chưa một lần con có cơ hội làm điều đó, giờ con có thể chạy xe, con đã chạy qua bao nhiêu hành trình nhưng chưa một lần được chở mẹ sau lưng. Giờ con có thể lấy chồng nhưng con không bao giờ còn cơ hội để nghe lời khuyên từ mẹ. Những hành động, hình ảnh hằng ngày vẫn rất nhỏ rất đời thường nhưng khi mất đi con người ta không bao giờ có thể quay lại thực hiện được.

Thanh xuân của tôi là những tháng ngày đau đớn triền miên, nhung nhớ đến bất lực. Thanh xuân của tôi nợ gì ư? Thanh xuân của tôi tôi đã sống trọn với những gì tôi có chỉ duy nhất tôi nợ một người, tôi nợ một lời mà suốt cuộc đời tôi chẳng thể nào bù đắp nổi. Thanh xuân của tôi, tôi nợ mẹ tôi ngàn lời xin lỗi!

Tác giả: Nguyễn Lê Quỳnh My

Bài đã được đăng trên blogradio.vn

Hình ảnh từ blogradio

1 COMMENT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here